SỰ CHUYỂN MÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ!

Biên tập
Xuất bản: | Chỉnh sửa: 27/07/2021 at 2:13 sáng

Tôi rất biết ơn YODY đã cho tôi 1 công việc mà tôi mong muốn gắn bó. Đã biến đổi tôi từ 1 con người khô khan sang 1 con người tình cảm, vui vẻ và đầy trách nhiệm. 1 lần nữa tôi xin biết ơn YODY!

Trước khi đến với YODY, tôi có nhiều trải nhiệm với những công việc khác nhau. Từ những lúc còn học trên Hà Nội, tôi làm ở quán nước với công việc là vẫy khách và dắt xe. Tuy nhiên, tôi lại là 1 người được bao bọc của gia đình nên mới đầu làm công việc, tôi có cảm giác ngại và phục vụ kiểu hời hợt và chỉ sau 3 ngày thử việc thì tôi không được nhận. Rồi 1 thời gian sau tôi đi nghĩa vụ quân sự.

Từ những ngày đầu trong quân ngũ, tôi nhớ như in là ngày đầu tiên tôi lau cầu thang, tôi làm hời hợt. Đến tối trung đội trưởng bắt tôi phải lau lại cầu thang xong mới được đi ngủ. Rồi thì tưới rau còn không biết tưới. Nhưng sau 2 năm, tôi trưởng thành rất nhiều. Từ tính chủ động và giúp đỡ mọi người. Sau khoá lính tôi có 1 số chuyện buồn.

Thay vì gia đình đến đón thì tôi lại không có 1 ai đến đón, lủi thuỉ đi về 1 mình. Cái cảm giác đó buồn lắm, hụt hẫng, cũng muốn khóc nhưng bản thân là đàn ông thì phải cố gắng mạnh mẽ.

Về đến nhà thì hàng xóm bảo mẹ đi chợ, còn bố thì đi châm cứu bấm huyệt. Lúc đó tôi mới nhẹ lòng vì bố tôi có bệnh mà khám lại không ra, chỉ có đi khám với châm cứu bố mới đỡ. Và rồi sau tết, mọi người khuyên bố tôi vào viện khám lại lần nữa, tôi ở lại chăm sóc bố. Sau khi đi chụp chiếu khám tất cả thì tôi nghe 1 thông tin sét đánh ngang tai. Bố tôi mắc bệnh quái ác ung thư phổi đang ở giai đoạn 3.

Lúc đó đúng kiểu tôi không tin lời nói đó là sự thật và mẹ tôi đưa bố tôi lên tuyến trên. Hôm sau tôi lên chăm bố. Tôi cố gắng làm tròn bổn phận người con trong những ngày tháng này, dù không biết bố tôi có qua khỏi hay không. Rồi lên bệnh viện K, bác sĩ bảo nặng lắm rồi. Mọi thủ tục để nhập viện điều trị đều không thực hiện được. Đến lúc khám ở bệnh viện Bạch Mai trước đó mấy tháng lại còn không ra bệnh, để rồi lúc phát hiện thì đã giai đoạn 3 rồi.

Thủ tục phức tạp rồi bác sĩ thờ ơ, gia đình tôi đưa bố về để uống thuốc nam. Cứ thấy có ông thầy thuốc nào, tôi đều lên tận nơi nói bệnh tình của bố để mua thuốc về. Nhưng mà tình trạng không những không giảm mà bố tôi còn nặng hơn. Rồi cái gì đến cũng đến. Hôm đó bố tôi khó thở, tôi gọi bác sĩ đến nhà để tiêm nhưng bố sốc thuốc và ra đi mãi mãi. Lúc bố tôi chút hơi thở lần cuối, tôi là người ở bên bố cuối cùng vì mọi người trong gia đình đang chuẩn bị đồ để đưa bố tôi vào viện nhưng không kịp nữa rồi.

Gạt nỗi buồn sang 1 bên vì thiếu bố là 1 tổn thất rất rất lớn, tôi đi tìm việc vì điều tôi nợ bố duy nhất đó là 1 việc làm. Trước khi bố mất thì tôi cũng xin vào mỏ để làm nhưng chẳng hiểu sao mắt tôi nhìn chỉ 3/10. Tôi liền đi lên Hà Nội để mổ mắt. Khi khám chỉ 1 bên cận 1 độ, 1 bên loạn 1 độ. Bác sĩ bảo mắt vẫn khoẻ, giờ mổ thì phí. Chắc ý trời không cho tôi vào mỏ.

Lang thang nhiều nơi tìm nhiều chỗ nhưng không thấy cái gì tôi lưu luyến cả. 1 lần tình cờ tôi thấy YODY Cẩm Phả tuyển dụng. Tôi nghĩ YODY là cái gì ấy nhỉ? Tôi mới đi lính 2 năm, giờ Việt Nam có hãng mới à? Chuyên về đối tượng nào đó nhỉ? Tôi thử đi phỏng vấn. Đến chỗ phỏng vấn lúc 16h thì được chị Hà – Cửa hàng trưởng phỏng vấn và đến tối tôi nhận được tin trúng tuyển.

Tôi làm việc ở Cẩm Đông vì chuẩn bị khai trương cửa hàng mới. Sau khi khai trương xong tôi có thắc mắc: Ơ sao lại phải nhảy thế kia? Sao lại mở cửa cho khách hàng thế kia? Rồi sao lại chụp ảnh báo cáo làm gì, lại còn trả lời bài văn hoá gì nữa đây. Kiểu lúc tôi mới ra ngoài xã hội, nó ngập ngừng lắm, chưa quen với thế giới bên ngoài.

Tháng lương đầu tiên tôi được có 3 triệu rưỡi thôi. Thực sự buồn lắm. “Sao mình chỉ được có 3,5 triệu vậy? Mình làm sai điều gì sao?” Lúc đó tôi nhìn lại những lúc tôi tư vấn cho khách xem thiếu cái gì. Tôi thấy bản thân sai sót quá nhiều. Ví dụ như khách vào đổi thì mình kiểu thờ ơ, mặt ít cười hơn lúc trước. Tôi nhận được cái sai và bắt đầu sửa.

Tôi nhìn cách bạn Hường ở cửa hàng bán hàng để mình học cách bán hàng. Tôi đúc kết được 1 điều là tôn trọng người ta thì người ta sẽ tôn trọng đến mình. Bắt đầu từ đó tôi bắt đầu sửa đổi và rồi kết quả ngoài sức mong đợi. Ngoài hỗ trợ các bạn khác, tôi hỗ trợ tư vấn rất tốt để rồi tôi ứng tuyển đến vị trí cao hơn.

Khi đến giờ, tôi đang làm cửa hàng phó tại Cẩm Phả, có 1 thói quen là cứ đến giờ tôi nhắc các bạn nhảy năng lượng. Năng lượng chưa được đầy ra đẩy nó cao hơn nữa. Kể cả mình là cửa hàng phó không phải bán hàng nhưng nhiều lúc những khách hàng mà tôi hay tư vấn ngày xưa thì tôi cũng hay tư vấn hộ các bạn. Khách hàng vào: “Tuấn ơi! Em ơi ra tư vấn chị với. Trước em tư vấn chị size cho ông thì ông mặc vừa lắm, em tư vấn chị thêm 1 bộ quần áo”.

Lúc đó tôi đang làm báo cáo hay các công việc khác thì cũng sắp xếp và chạy ra tư vấn luôn. Hay lúc giờ ăn trưa tôi thường ra ngoài làm các công việc của chú tiếp đón khách hàng, mở cửa, đóng cửa, quay xe, dắt xe cho khách để chú tiếp đón khách hàng được ăn 1 bữa cơm ngon nhất có thể. Có hôm bạn thu ngân bên tôi gọi tôi ra đọc tin nhắn từ bộ phận chăm sóc khách hàng: “Cẩm Phả 1 – 10 điểm: Bạn nhân viên nam tên Tuấn hỗ trợ tư vấn nhiệt tình, tính tình vui vẻ hài hước, tư vấn chuẩn size”.

Tôi nghe xong vui sướng lắm, liền đăng lên facebook ngay để tạo động lực cho các bạn. Tôi nghĩ nếu tôi không nhận ra những cái yếu kém ngay từ đầu thì không biết tôi có thể thay đổi mạnh mẽ như thế này không? Liệu tôi còn làm ở YODY nữa không? Nhưng rất may tôi đã thay đổi kịp thời để giờ mình đã thăng tiến lên cửa hàng phó và có nhiều khách hàng nhớ đến tên mình. Vẫn được mọi người yêu quý mặc dù tôi không còn tư vấn bán hàng.

Tôi rất biết ơn YODY đã cho tôi 1 công việc mà tôi mong muốn gắn bó. Đã biến đổi tôi từ 1 con người khô khan sang 1 con người tình cảm, vui vẻ và đầy trách nhiệm. 1 lần nữa tôi xin biết ơn YODY!

Nguồn: Nguyễn Thanh Tuấn – Cửa hàng trưởng

icons8-bell-90
YODY Lifestyle - Nơi cập nhật những tin tức, hình ảnh về cuộc sống, con người và văn hoá tại YODY
Bài viết liên quan

Cơ hội thăng tiến